trẻ

XẾP LOẠI TRƯỜNG HỌC ĐÃ THAY ĐỔI HỆ THỐNG TRƯỜNG
HỌC CỦA CHÚNG TA NHƯ THẾ NÀO?

Vào một ngày hè nóng bức tháng Tám, mùa được báo chí gọi là “mùa ngớ ngẩn”, phóng viên giáo dục của tờ Daily Telegraph, John Clare tới phòng làm việc và tự hỏi không biết nên viết gì ngày hôm nay.

Việc hoàn thành chỉ tiêu bài viết vào thời điểm tĩnh lặng này của năm là một thách thức cho tất cả các nhà báo, nhất là nhà báo giáo dục đang tắc giữa kỳ nghỉ hè dài của học sinh và kỳ nghỉ Quốc hội.

Clare vừa tham gia cuộc họp với hai hiệu trưởng của trường tư hàng đầu, và tại đó họ đã thông báo tin tốt lành về các kết quả thi mà học sinh của họ đạt được. Nhưng đằng sau việc thông báo về những tin tốt lành đó, Clare thắc mắc đâu mới là sự thực? Liệu có thể tìm hiểu xem, điều gì đang thực sự diễn ra hay họ chỉ đang phóng đại thành công mà thôi?

Do có nhiều thời gian rảnh, Clare bắt đầu gọi cho tất cả các hiệu trưởng khác mà ông biết và hỏi họ xem có bao nhiêu bài kiểm tra của học sinh trong trường họ đạt mức A hoặc B, ông lấy lý do rằng đó là điều phụ huynh quan tâm vì kết quả là tiêu chuẩn giúp con cái họ vào được trường đại học.

Kết quả thu được là lời giải đáp cho những thắc mắc của Clare, ông nhớ lại: “Các con số trước mặt tôi cho thấy rằng, những trường học mà tôi (và vô số các bậc phụ huynh khác) tin là điểm số đạt được phải rất cao hóa ra chưa là gì cả. Ngược lại, nhiều trường khiêm tốn nhưng lại có kết quả tuyệt đẹp.” Vì tò mò, ông đã gọi tới 100 trường học và sắp xếp chúng lại theo thứ tự số phần trăm điểm top đạt được. Và ngày 29 tháng 8 năm 1991, tờ Daily Telegraph đã lần đầu tiên đăng tải bảng xếp hạng trường học.

Các bậc phụ huynh như ngồi trên đống lửa. Trường học, đặc biệt những trường không được xếp hạng cao như danh tiếng vốn có, thấy xấu hổ ê chề. Nhưng chính phủ thời bấy giờ cho rằng đây là ý kiến hay, nên họ đã quyết định tạo bảng xếp hạng cho trường công, như một cách loại trừ sự tự mãn và soi rọi cảnh báo hiệu quả giảng dạy nghèo nàn và hệ thống trường học đang chìm dần. Tuy nhiên, hai mươi năm sau, mặc cho ý định ban đầu là để xếp loại trường học, bảng xếp hạng lại trở thành thứ để xếp loại học sinh. Kết quả là đã biến hệ thống trường học trở thành trung tâm thi cử khổng lồ. Hiệu trưởng trở thành chủ tịch hội đồng quản trị một công ty nhà nước, đưa ra đánh giá về biến động cổ phiếu và thị phần. Và học sinh trở thành hàng hóa trao đổi, được tận dụng triệt để để thu được lợi nhuận cao nhất.

Các nhà giáo dục như tiến sĩ Martin Stephen, cựu Hiệu trưởng trường St Paul, đã đứng lên và đưa ra lời nhận xét: Bảng xếp hạng này đã trở thành “một con quái vật, đang ăn ngấu nghiến tất cả những điều tốt đẹp nhất của giáo dục”. Ông còn nói thêm: “Nó đã khiến chúng ta biến con cái chúng ta trở thành máy làm bài kiểm tra, làm giảm sự sáng tạo và đổi mới trong lớp học bằng cách tạo ra một bầu không khí đầy lo sợ giữa các thầy cô giáo.”

Khi bình luận về ý kiến cho rằng, việc xếp hạng sẽ giúp thúc ép các trường học phải cải thiện chất lượng giảng dạy, ông nói thêm: “Thực ra việc xếp hạng này giống như chúng ta tìm thấy một người sống sót trên biển, nhưng thay vì ta ném cho họ một cái phao cứu sinh, ta lại với tay dìm đầu họ xuống nước.”

Cựu Phó hiệu trưởng Elizabeth Cook cũng phàn nàn về cách chấm điểm của bài kiểm tra SAT, cũng như cách xếp loại trường tiểu học thông qua điểm số học sinh, bà cho rằng điều này gây ảnh hưởng tới cách trẻ em nghĩ về bản thân và nhà trường: “Ở sân chơi, tất cả những gì bạn nghe được sẽ là đứa trẻ này xếp loại thi như thế nào, đứa trẻ kia kết quả ra sao. Kiểu như ‘Con bé đạt mức ba’, và ‘thằng bé đạt mức hai’, nhưng thực ra thứ hạng này hoàn toàn bình thường đối với học sinh lớp Một, khi trẻ chỉ mới 6 hoặc 7 tuổi. Nhưng giờ đây, thay vì động viên con các bậc phụ huynh lại tỏ ra thất vọng khi thấy con mình không đạt được ‘mức ba’ như chúng bạn.”

Kết quả là trường học cũng trở nên thúc ép hệt như các bậc phụ huynh, và cả hai tạo nên một sự kết hợp khiến cho trẻ em mọi lứa tuổi bị hoảng sợ.

Ngày nay, khi xếp hạng trường học đã trở thành một phần tất yếu của hệ thống giáo dục, mọi người chắc hẳn cũng đều cho rằng điều này là tất yếu của cuộc sống trên toàn cầu. Nhưng thực ra ngoài nước Anh ra, hầu hết các quốc gia khác đều không áp dụng việc xếp hạng này, thậm chí cả những nước luôn đạt thành tích cao như Nhật và Canada.

Thông điệp mà trẻ em nhận được thông qua tất cả những việc này là: Học hành không phải là để các em đắm chìm thích thú trong một môn học mà em yêu thích. Mà học để các em tích lũy đủ kiến thức vào não bộ để chuẩn bị cho kỳ kiểm tra tiếp theo. Kết quả là trẻ em trở thành những chiến sĩ nhỏ luôn đấu tranh thành tích với những đứa trẻ khác ở các vùng khác của đất nước, và cả trên toàn cầu.

Lần đầu tiên tôi đọc giáo trình học của con gái tôi khi cháu bước vào học cấp hai vừa được một tuần, tôi thấy một tờ danh sách kiểm tra, có cả những môn học mà tôi không hề nghĩ sẽ có bài kiểm tra. Thời tôi còn đi học, điều duy nhất để đánh giá một học sinh chơi bóng giỏi là học sinh đó có thể chuyền đá bóng đi xa, và đá bóng vào gôn đối phương. Ngày nay, giống như tất cả các môn học văn hóa, con gái tôi sẽ có cả bài kiểm tra kỹ năng chơi bóng và kỹ năng vận động. Ngoài ra, con gái tôi sẽ được chấm điểm cả “chuỗi hoạt động” và được yêu cầu viết bản tự đánh giá.

Trong lớp múa, con tôi sẽ học nhảy hip­ hop, và cháu sẽ được chấm điểm dựa trên việc “phát triển mô típ múa” hay nói cách khác là kết hợp các vũ đạo cơ bản để tạo thành bài múa có nội dung. Tất nhiên, khi tham gia lớp học, trẻ em cần tuân theo giáo trình và cần đạt được những mục tiêu đã đề ra. Nhưng chắc chắn sẽ không hề có lựa chọn “học chỉ vì thích” ở đây.

Nguồn : Sưu tầm

Related Post

Kết nối với Nexta

Email: cskh@nexta.edu.vn

Phone: (+84) 866077568