Pha-ê-tông là con trai Hê-li-ốt, vị thần điều khiển cỗ xe Mặt Trời. Chú bé sống với mẹ tại một thung lũng tuyệt đẹp ở phương Đông.

Ở dưới đất, Pha-ê-tông vẫn thường ngắm cỗ xe vàng của bố và nghĩ rằng một ngày nào đó, chú cũng sẽ được dong những con ngựa thần kì của cỗ xe Mặt Trời. Một hôm, chú thưa với mẹ :

– Mẹ ơi, con đã cao lớn, lại dồi dào sức khoẻ, xin mẹ cho con đi lên cung điện của bôi

Được mẹ đồng ý, Pha-ê-tông vui vẻ lên đường.

Cuốỉ cùng, chú đã đến được cung điện Mặt Trời và nhìn thấy ngai vàng của bôi Chưa bao giờ chú thấy một cái gì lộng lẫy như thế. Một bên là các vị thần Bốn Mùa : Mùa Xuân đầy hoa, Mùa Hè với những giỏ quả chín, Mùa Thu khoác bộ quần áo nhiều màu và Mùa Đông đội vòng bằng tuyết trên đầu trắng xoá. Pha-ê-tông tiến lại gần, Hê-li-ốt nhận ngay ra con trai của mình. Thần bổ cái mũ miện sáng chói trên đầu ra, bước tới đón con. Ôm chặt con trong cánh tay, thần nói :

  • Con ước muốn điều gì nào ? Bố sẽ chiều con.
  • cảm ơn bố. Có một điều mà con ao ước hơn tất cả…
  • Không có điều gì mà Hê-li-ốt vĩ đại không thể cho con trai của mình.
  • Vậy thì bố hãy để con điều khiên cỗ xe Mặt Trời tuyệt diệu của bố chỉ trong một ngày thôi. Đó là điều bấy lâu nay con ao ước.

Hê-li-ốt buồn bã lắc đầu :

  • Đó là điều duy nhất con không nên hỏi xin bố. Bố rất thương yêu con nhưng bố không thể để con điều khiển cỗ xe đó. Con không có đủ sức lực, trí khôn và hiểu biết đê làm công việc vô cùng khó khăn này đâu.
  • Ôi, con rất muốn được điều khiển cỗ xe của bố, con sẽ rất cẩn thận.

Thần Hê-li-ốt hết lòng can ngăn con trai. Thần nói với con cuộc du hành ấy đầy rẫy nguy hiểm nhưng Pha-ê-tông bỏ ngoài tai hết thẩy. Chú ôm cô bố nài nỉ. Cuối cùng Hê-li-ốt đành miễn cưỡng chấp thuận yêu cầu của con trai.

Bình minh đã đến và kéo những tấm màn của ban đêm đi. Các vị thần Thời gian thắng ngựa vào cỗ xe Mặt Trời. Hê-li-ốt căn dặn con :

  • Con đừng lên quá cao để khỏi xây xát cung điện nhà trời, cũng đừng xuống quá thấp để khỏi đốt cháy mặt đất. Phải giữ vững tầm giữa và đừng đi chệch khỏi con đường tốt nhất. Cũng không được dùng roi mà phải ghìm cương ngựa cho thật chắc.

Pha-ê-tông nghe những lời căn dặn của bố bằng đôi tai lơ đễnh. Chú quá đỗi nóng ruột muốn lên đường ngay. Chú nhảy vào trong cỗ xe bằng vàng, đứng thắng lên, nắm lấy chùm dây cương, và ốp ngựa tung vó phóng về phương Đông qua chiếc cổng của Ngày.

Chẳng mấy chốc, những con ngựa nhà trời nhận ra rằng không phải bàn tay vững chắc của chủ chúng đang điều khiển chúng. Thế là khi thì chúng lao vút lên cao tận các vì sao, khi thì nhào xuống phía mặt đất. Trên đường cỗ xe đi qua, những đám mây bốc khói, trên các đỉnh núi, lửa cháy ngùn ngụt. Sông ngòi khô cạn, đất đai nhiều xứ thành sa mạc, nhiều thành phố lớn bị thiêu ra tro. Thần trị vì biên cả Pô-xê-i-đông kêu la dữ dội. Dân cư trên mặt đất trước quang cảnh khủng khiếp ấy mới hiểu từ trước đến ngày hôm qua, cỗ xe Mặt Trời đã được dong theo con đường tốt nhất.

Hê-li-ôt lo ngại chẳng mấy chốc cả thế gian sẽ bốc cháy, bèn cầu xin Thần Dớt là Chúa tối cao hãy cứu lấy mặt đất. Thần Dớt tập hợp tất cả những đám mây lại, cho nổi trống lên qua các tầng trời. Pha-ê-tông bị hất ra khỏi cỗ xe. Chú rơi tõm xuống một dòng sông.

Và từ đó, những chỏm núi trọc vẫn thường kể lại câu chuyện xảy ra hôm mà Pha-ê-tông điều khiển cỗ xe Mặt Trời.

Theo THẦN THOẠI HI LẠP

  • Mũ miện : mũ đội đầu của các bậc vua chúa.
  • Thắng ngựa : buộc ngựa vào xe để ngựa có thế kéo xe đi.

Câu hỏi

1. Từ nhỏ, Pha-ê-tông đã mong muôn điều gì ? Khi gặp cha là thần điều khiển cỗ xe Mặt Trời Hê-li-ốt, chú bé cầu xin cha điều gì ?

2. Vì sao thần Hê-li-ốt hết lòng can ngăn con trai đừng đòi hỏi điều đó ?

3. Pha-ê-tông đã điều khiển cỗ xe Mặt Trời như thế nào ?

4. Để cứu thế gian, thần Dớt đã làm gì ?

5. Từ câu chuyện này, em rút ra bài học gì ?

Related Post

Leave a Comment

Kết nối với Nexta

Email: cskh@nexta.edu.vn

Phone: (+84) 866077568