HỌC CÁCH KHÔNG GÀO KHÓC VÌ NHỮNG THỨ NHỎ NHẶT
Kỹ năng thực hành cần có:
Kiểm soát cảm xúc (Chương 13), Linh
hoạt (Chương 19).
Độ tuổi: Mọi lứa tuổi.
Khi trẻ khóc lóc vì những việc nhỏ nhặt, thường là trẻ đang cố nói
rằng chúng muốn sự đồng cảm, và chúng sử dụng phương thức
này để đạt được điều đó bởi vì chúng nhận thấy nó hiệu quả trong
quá khứ. Vì thế, mục tiêu của lần can thiệp này không phải là dạy
trẻ trở thành những chiến binh dũng cảm hay gì đó tương tự, mà là
giúp trẻ tìm ra những cách thức khác để đạt được điều chúng muốn
thay vì khóc lóc. Quan trọng là khiến trẻ sử dụng ngôn từ thay vì
nước mắt trong các tình huống mà việc khóc lóc không phải một
phản hồi thích hợp.

  1. Hãy cho con biết rằng khóc lóc quá nhiều sẽ khiến người khác
    không thích ở bên con nữa và rằng bạn muốn giúp con tìm ra cách
    thức khác để xử lý các cảm xúc khi buồn bực.
  2. Giải thích rằng con cần sử dụng ngôn từ thay vì nước mắt khi
    buồn bực.
  3. Hãy để con biết rằng việc con giải thích lý do khiến con cảm thấy
    như vậy sẽ có ích hơn là khóc lóc.
  4. Khi trẻ có thể sử dụng ngôn từ, hãy hồi đáp bằng cách thể hiện
    sự đồng cảm với cảm xúc của con.
  5. Hãy để cho con biết điều gì sẽ xảy ra khi một tình huống gây
    buồn bực sắp đến. Việc này bao gồm cả việc cho con biết kịch bản
    XỬ LÝ TÌNH HUỐNG. Có thể bạn sẽ nói rằng, “Khi con cảm thấy
    muốn khóc, con có thể sử dụng các từ như ‘Con giận’, ‘Con buồn’,
    ‘Con cần được giúp đỡ’, hoặc ‘Con cần nghỉ ngơi’. Khi con sử dụng
    những từ này, mẹ sẽ lắng nghe và cố gắng hiểu cảm xúc của con.
    Còn nếu con bắt đầu khóc thì con chỉ có một mình thôi đấy. Mẹ sẽ
    rời khỏi phòng, hoặc yêu cầu con đi vào phòng mình để khóc cho
    hết.” Lúc đầu, bạn sẽ cần thỉnh thoảng nhắc nhở con để chuẩn bị
    cho con làm theo kịch bản khi một tình huống gây buồn bực xảy ra.
    Ngay khi con bắt đầu khóc, hãy đảm bảo con không thu hút được
    sự chú ý của bất cứ ai nhờ việc khóc lóc. Mất đi sự chú ý nhờ khóc
    lóc, hành động này của con sẽ dần tự giảm bớt (mặc dù nó có thể
    sẽ tồi tệ hơn trước khi nó trở nên khá hơn).
  6. Mục tiêu ở đây không phải là triệt tiêu mọi loại hình khóc lóc (bởi
    vì có những lý do thực sự khiến trẻ khóc). Một quy tắc để đánh giá
    khi nào là phù hợp cho trẻ để khóc là nghĩ đến những trẻ cùng độ
    tuổi trung bình với con bạn. Liệu khóc lóc có phải phản ứng tự nhiên
    trước tình huống này không? Việc khóc lóc là phù hợp, chẳng hạn
    như khi trẻ phải đối mặt với những nỗi đau thể chất hoặc khi một
    việc không may mắn xảy đến với trẻ hay với người trẻ yêu thương
    và gần gũi.


Điều chỉnh/Thích nghi
Nếu nước mắt tiếp tục cố thủ, bạn có thể lồng ghép các yếu tố củng
cố vào để giúp con học cách sử dụng ngôn từ thay vì nước mắt.
Tùy thuộc vào độ tuổi của con, bạn có thể cho con miếng dán hình
hoặc điểm thưởng vì đã sử dụng ngôn từ thay vì nước mắt hoặc vì
đã vượt qua một khoảng thời gian nhất định mà không khóc lóc. Để
xác định thời gian bao lâu là đủ dài, có lẽ bạn cần lựa chọn một
điểm cơ bản để biết trẻ thường xuyên khóc như thế nào. Một bảng
theo dõi để giúp bạn biết việc khóc lóc thường xuyên xảy ra ra sao,
mất bao lâu thì kết thúc, và thường bởi sự kiện nào.

Nguồn: sưu tầm