Vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân đa số là vì con cái. Trong đó, có tới 90% liên quan đến trường học và thành tích học tập của các con.

Thật kỳ quặc khi cả nhà vừa ăn vừa xem tivi

Theo tôi, điều quan trọng nhất hiện nay đối với các vị phụ huynh là nên suy nghĩ lại về quan điểm giá trị dành cho con cái. Nói đơn giản là hãy suy nghĩ mềm dẻo hơn về những lựa chọn liên quan đến cuộc đời trẻ.

Người ta cho rằng, vợ chồng cãi nhau nguyên nhân đa số là vì con cái, trong đó có tới 90% liên quan đến trường học và thành tích học tập của các con. Vì thế, nếu cha mẹ và con cái cùng ngồi lại suy nghĩ một cách linh hoạt hơn về những con đường khác nhau, tôi nghĩ những cuộc đấu khẩu trong gia đình cũng sẽ giảm đi phân nửa.

Trong nhà lúc nào cũng đề cập đến chuyện học, ngoài chuyện đó ra thì cha mẹ chỉ mải xem tivi. Chỉ cần thành tích học tập của con tốt thì cha mẹ yên tâm, điều đó chẳng phải là một việc làm không bình thường hay sao?

Bọn trẻ sẽ chẳng bao giờ tâm sự với cha mẹ về những vấn đề mình quan tâm như chuyện yêu đương, game hay truyện tranh. Vì có tâm sự thì lại bị hỏi những câu đại loại như “Đã làm xong bài tập chưa đấy?” Nói cách khác, trong mắt bọn trẻ, cha mẹ là những cái máy nhắc lại lời thầy cô, chứ đâu có quan tâm đến ước nguyện của chúng. Như thế, bậc làm cha làm cha mẹ đã không đảm nhiệm đúng vai trò của mình và không thể trở thành những người mà con trẻ có thể tin tưởng. Còn ở trường các thầy cô giáo cũng nói y hệt cha mẹ chúng ở nhà, thế nên, đối thoại giữa người lớn và con trẻ không còn nữa.

Gần đây, nhiều người nói rằng, không những cha mẹ và con cái không có chung tiếng nói mà ngay giữa vợ chồng cũng ít khi chia sẻ cùng nhau. Tôi tự hỏi, vậy trong giờ ăn cơm, mọi người sẽ nói với nhau điều gì? Đến khi nghe kể mới biết, hóa ra mọi người cũng ít khi ngồi cùng bàn ăn với nhau.

Những lần được mời cơm ở nhà người khác, điều làm tôi ngạc nhiên là thấy rất nhiều gia đình bật tivi trong lúc đang ăn. Tôi là người rất ít xem tivi nên khám dị ứng với cảnh này. Màn hình tivi của nhà tôi luôn được giấu kín, nếu muốn xem, bạn phải mở cánh cửa ở phòng khách, lôi nó ra ngoài thì mới xem được. Và dĩ nhiên, trong những bữa cơm của gia đình tôi tuyệt nhiên không bao giờ có bóng dáng của tivi.

Đã mời khách về nhà ăn cơm mà suốt bữa ăn chủ nhà cứ mở tivi như thế, theo tôi đó là một hành vi vô cùng khiếm nhã. Chủ nhà thỉnh thoảng lại liếc qua màn hình, bọn trẻ thì cầm điều khiển chuyển kênh xoành xoạch, những cái đó khiến chúng ta mất tập trung, câu chuyện chắc chắn sẽ không liền mạch và trong lòng mọi người cũng sẽ chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Tuy nhiên, nếu thực sự giữa vợ chồng không có gì để nói, giữa cha mẹ và con cái cũng không còn gì để bàn, thì đôi khi cùng nhau xem tivi biết đâu lại khơi mào cho câu chuyện mới. Nói cách khác, tivi trở thành nhân vật trung gian, là người dẫn chương trình hiện diện trong phòng khách nhà bạn. Nếu không, giờ cơm đã chẳng trở thành khung giờ có tỷ suất xem tivi cao nhất.

Theo tôi, khi tivi xuất hiện với vai trò của một MC tại bàn ăn như thế, nó sẽ trở thành cái cớ để mở đầu câu chuyện. Nhưng thực tế, những cái chúng ta cùng bàn luận lại khiến chúng ta quên đi câu chuyện của bản thân muốn chia sẻ với người bên cạnh. Tuy nhiên, chính bởi cha mẹ và con cái không có chung giá trị quan nên nếu xảy ra mâu thuẫn, người nổi giận lôi đình sẽ chính là những đứa con. Kết cục, những lần gia đình cùng nói chuyện với nhau lại chính là những lần cãi nhau nảy lửa.

Cha mẹ hãy trao cho con trẻ chìa khóa “sống tự tin”

Có một môn đua thuyền gọi là Đua thuyền tám người, trong đó mọi người sẽ cùng nhau hợp sức chèo đẩy thuyền đi. Trong thời đại ngày nay, hướng dòng chảy của cuộc sống đang thay đổi nhanh chóng, vì thế vai trò của người cầm lái cũng trở nên rất quan trọng.

Ở Nhật, xưa nay mọi người chỉ biết chèo lấy chèo để theo ý mình mà không hề ý thức rằng đích đến cũng như hướng của dòng chảy đang thay đổi. Thế nhưng, cho dù chúng ta có gắng hết sức chèo vẫn không tìm được phương hướng, thì chúng ta sẽ chỉ sớm lầm đường lạc lối.

Vấn đề tôi muốn đề cập trên diện rộng, là: “Liệu chúng ta có đang đi đúng hướng hay không?”. Tôi cho rằng “Vấn đề phương hướng” phải được thảo luận nhiều hơn nữa. Thay vì đặt ra câu hỏi tương lai con cái chúng ta sẽ sống như thế nào thì hãy khuyến khích, thúc ép bọn trẻ cố lên, cố lên nữa.

Bọn trẻ về mặt nào đấy cũng cảm thấy hướng đi mà bố mẹ định sẵn không phù hợp với chúng. Nhưng chúng luôn bị bố mẹ thúc ép. Điều đó khiến chúng mệt mỏi. Thấy thế bố mẹ lại càng hù dọa, bắt ép như thế chẳng phải đang tạo ra một vòng luẩn quẩn hay sao?

Vai trò quan trọng nhất của người làm cha làm mẹ là truyền cho con trẻ niềm tin vào cuộc sống, chứ không phải thúc ép, dọa dẫm.

Trong chuỗi những câu hay nói với con “Điểm không cao thì liệu hồn đấy”, “Ráng mà học để vào một trường đại học tử tế đi”, hay “Nhanh mà làm bài tập đi”, liệu có câu nói nào kết nối niềm tin nơi con hay không? Tôi nghĩ chúng ta phải bắt đầu bằng việc thử lắng nghe suy nghĩ và lý giải ý kiến của trẻ như một thành viên bình đẳng.

Tóm lại, nếu bạn không thể tán đồng với suy nghĩ của trẻ, hãy nói ra suy nghĩ của mình với con trong vai trò của một người đi trước. Nếu con của bạn vẫn khăng khăng giữ ý định thì bạn hãy trao cho con quyền “Chịu trách nhiệm”. Nếu con của bạn cương quyết tự chịu trách nhiệm để đi theo con đường mà bản thân mình lựa chọn, lúc ấy bạn nên thành tâm chúc phúc cho con. Ị

Nhiều bậc phụ huynh hay nói với con như thế này: “Con người ta có tài thì không phải lo, chữ thường thường bậc trung như con thì chỉ có cách học thôi con ạ”, nhưng thật sự nếu con bạn không có tài năng gì cả thì có học đến mấy cũng chỉ vậy thôi. Khi bươn trải ngoài xã hội, những gì học được ở trường sẽ không có ý nghĩa gì cho lắm. Vì vậy, nếu đã hiểu rằng con bạn không có năng lực về mặt học vấn, hãy cùng con suy nghĩ đến việc nên làm gì để sống sẽ tốt hơn.

Nếu con bạn là người không có khả năng mà ngồi nhầm ở một trường danh tiếng, ra trường lại “đi nhầm” vào một công ty danh tiếng thì chắc chắn ở công ty ấy, con bạn sẽ có một số phận bi thảm. Bởi vì đồng nghiệp của con bạn đều là những người tài giỏi, thế nên khả năng con làm việc một cách suôn sẻ trong công ty đó gần như là con số 0 tròn trĩnh.

Lấy trường hợp của con trai tôi làm ví dụ. Con trai đầu của tôi vốn theo học chuyên ngành hóa học. Vì đây là ý nguyện của con nên tôi cũng không có ý kiến gì nhiều, tuy nhiên tôi không cho rằng con tôi có thể sinh nhai bằng nghề này. Tuy vậy, tôi không thể nói với con như thế, bởi tôi nghĩ “tốt hơn hết cứ để con thử làm những gì con có thể. Kỳ thực tôi cũng không lo lắng về tương lai của đứa con này cho lắm. Vì sao ư? Vì tôi biết con tôi là một người đàn ông nghiêm túc, biết giữ lời hứa và rất biết cách đối nhân xử thế, lại thích thể thao và được mọi người xung quanh đánh giá là sống rất chân thành. Bởi vậy, tôi biết những mặt đó của con trai mình sẽ được phát huy ở một lĩnh vực khác như dịch vụ chẳng hạn.

Tôi cho rằng, chúng ta không thể nói trước điều gì về tương lai cả, khi việc đó đến ta thong thả nói chuyện với con vẫn kịp. Tại sao ư? Vì hồi nhỏ, con tôi mơ trở thành phi công, mơ suốt cả 10 năm. Nhưng khi học cấp ba, nghe bạn gái nói “Nghề gì mà cả đời chỉ biết làm theo hướng dẫn, thật tẻ nhạt, em ghét nhất điều ấy”, vậy là thằng bé đột ngột chuyển sang học về hóa học.

Thực ra, tôi rất háo hức chờ đợi xem thằng bé sẽ tự vạch ra kế hoạch tương lai cho mình như thế nào. Từ đó vợ chồng tôi mới đưa ra cho cháu những lời khuyên.

Con trai thứ của tôi thì thay đổi đến chóng mặt, nhưng chẳng phải nó vẫn sống tốt đó sao. Tôi cảm thấy mình học được nhiều điều từ đứa con trai này, điều đáng ngạc nhiên là cháu có cái nhìn rất điềm tĩnh chững chạc về cuộc sống mà không ai cho đấy là suy nghĩ của một đứa trẻ đang học lớp 10 cả.

Tôi luôn coi mình là một học sinh tràn đầy nhiệt huyết, vì thế tôi luôn quan sát đặt câu hỏi và được thằng bé đáp lại bằng những câu trả lời rất thú vị bất ngờ. Vì thế, dù thành tích học tập của thằng bé không được mỹ mãn như tôi ngày trước, tôi vẫn nghĩ rằng sau này nó sẽ làm nên trò trống.

Hai vợ chồng chúng tôi rất hay nói chuyện về vấn đề này. Chúng tôi có cùng quan điểm trong cách nuôi dạy con cái.

Phát hiện đặc điểm và sở trường của con là trách nhiệm của cha mẹ. Cha mẹ không được chỉ dựa vào thành tích mà phải nhìn nhận từ nhiều khía cạnh khác nhau để đánh giá con mình. Sẽ chẳng có ý nghĩa và ích lợi gì cả khi cha mẹ chỉ toàn đề cập về chuyện thành tích học tập, ngược lại chính điều đó còn làm hỏng tương lai của trẻ. Việc này giống như cha mẹ đang khai tử tương lai của con vật.

Nhật Bản là đất nước mà bạn làm bất cứ việc gì cũng có thể sinh nhai được, nên thay vì kéo dài việc học, thì việc trang bị cho mình một ngón nghề kỹ thuật nào đó cũng tốt.

Chúng ta nên dẹp bỏ suy nghĩ đi làm thuê. Việc quan trọng là phát hiện ra sở trường gì đó ở bản thân và phát huy nó. Nếu bạn là người chính trực, biết đối nhân xử thế thì tôi tin chắc bạn sẽ thành công trên con đường bạn chọn.

Nhưng, nếu làm trong các công ty lớn mà sống thành thực quá, bạn sẽ vấp ngã, bởi chỉ có những người có nhiều mưu mô thủ đoạn mới có thể thành công ở môi trường này. Nếu ngay thẳng là điểm mạnh của bạn, bạn nên phấn đấu đi lên từ một cửa hàng nhỏ, khi được lòng các khách hàng rồi, việc kinh doanh của bạn sẽ tốt dần lên.

Giống như thế, bất kỳ đứa trẻ nào cũng có những đặc trưng riêng của nó. Nhiệm vụ của cha mẹ là chịu khó quan sát và khơi nguồn tiềm năng cho con. Từ đó, động viên con, nhưng nếu con bạn vẫn khăng khăng “Không, con không thích thế. Con chỉ thích vào làm việc ở các công ty lớn có danh tiếng mà thôi”, thì lúc ấy bạn hãy cho con tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Còn nếu đến ngay cả việc con thích và muốn gì mà cha mẹ cũng không biết thì tôi nghĩ đó là những ông bố bà mẹ tồi nhất thế gian này.

Còn nếu bạn cứ nhất mực nói với con rằng “Số con là phải học một trường đại học tốt, rồi vào làm ở một công ty danh tiếng con ạ”, bạn đích thị là một ông bố hoặc bà mẹ kỳ cục.

Related Post

Kết nối với Nexta

Email: cskh@nexta.edu.vn

Phone: (+84) 866077568