cậu

Ngày đất nước thống nhất, tường mới tròn 3 tuổi. Mẹ dắt tay Tường đi trên phố rợp bóng cờ hoa. Chân tường nhảy loi choi, và tay cậu nắm chặt một sợi chỉ buộc vào quả bóng bay xanh.

Trong dòng người đổ về sân vận động thị xã mít tinh mừng chiến thắng, có nhiều bác, nhiều chú đeo trên ngực áo những tấm huy chương lấp lánh. Tường lon ton chạy theo ngửa cổ nhìn rồi líu ríu hỏi:

  • Mẹ ơi ! Cái gì kia?

Mẹ nói dịu dàng:

  • Đó là chiến công đánh giặc, con ạ!
  • Đẹp quá! Con thích lắm. Mẹ xin cho con một cái đi.

Mẹ mỉm cười, lôi tay Tường lại và giải thích:

  • Không xin được con ạ. Phải đi đánh giặc, phải ngoan và giỏi mới được.
  • Con cũng ngoan, con cũng muốn đi đánh giặc. Mẹ đưa con đi để con xin một cái.

Mẹ tuy vẫn cười nhưng đã bắt đầu lúng túng:

  • Ô không. Con còn bé, không đi được. Với lại bây giờ hết giặc rồi.

Đang đi, Tường liền ngồi phệt xuống, hai chân dãy, đạp trên đất:

  • Ứ ừ! Mẹ nói dối. Mẹ nói dối! Con muốn đi đánh giặc, con muốn xin “cải chiến công” cơ. Con thích nó…

Mẹ dỗ dành mãi, mua cho cậu cả một chùm bóng bay nhưng Tường vẫn lắc đầu nguây nguẩy. Cậu vứt cả một nắm kẹo vung vãi trên mặt đất. Không còn cách nào khác, mẹ bế bổng Tường lên và chạy một mạch về nhà. Tường khóc ngằn ngặt và càng dãy đạp mạnh hơn. Mãi đến khi bố về cậu mới nín. Biết chuyện, bố lẳng lặng mở va li lấy tấm huy chương chống Mỹ hạng nhất của mình gài vào ngực áo cho con. Tường lau nước mắt, nhảy choi choi trên giường, miệng hét: “A! Tường có chiến công rồi, đẹp quá!”.

Mẹ trách bố Tường:

  • Anh hay nhỉ. Sao lại cho con chơi như thế.
  • Thì con nó thích mà. Với lại công lao của bố, con không hưởng thì ai.

Sau một lúc vui sướng, Tưởng lăn ra ngủ. Sau này lớn lên được nghe kể lại, Tường xấu hổ mãi vì sự ham thích ngây thơ của mình. Tuy nhiên tấm huy chương của bố, Tường xin hẳn và trân trọng để vào cái hộp đỏ của nó và cất giữ cho đến bây giờ.

Nguồn : Sưu tầm